Chồng: A lô?
Người yêu cũ: A lô, anh… phải không?
Chồng: Cô, cô là ai?
Người yêu cũ: Em là…
Chồng: À, là em à! Tìm anh có việc gì?
Người yêu cũ: Anh có thể ra ngoài một chút không? Em đang ở gần nhà anh.
(Đi đi! Ông xã, em tin anh!) Vợ giục.
…
Người yêu cũ: Anh uống trà đi!
Chồng: Có chuyện gì em nói nhanh đi! Muộn thế này rồi, anh không yên tâm để vợ ở nhà một mình, cô ấy sợ bóng tối.
Người yêu cũ: Em ly hôn rồi!
Chồng: Sao thế? Chẳng phải chồng em rất yêu thương em sao?
Người yêu cũ: Anh ta là đồ khốn nạn, giấu em nuôi bồ nhí, hu hu hu…
Chồng: Được rồi, em đừng buồn quá, em còn trẻ thế này, sẽ tìm được người khác tốt hơn.
Người yêu cũ: Anh hận em lắm đúng không?
Chồng: Tất cả đều là quá khứ rồi. Bây giờ anh coi em là bạn, không ghét hận gì cả.
Người yêu cũ: Thật không?
Chồng: Tất nhiên rồi, anh đã nói dối em bao giờ chưa?
Người yêu cũ: Anh còn yêu em không?
Chồng: …Yêu
Người yêu cũ: Chúng ta kết hôn đi, em nhất định sẽ làm một người mẹ hiền vợ đảm.
Chồng: Anh có vợ rồi, tuần trước anh với cô ấy vừa đi đăng ký xong, hai tháng bọn anh sẽ kết hôn.
Người yêu cũ: Chẳng phải vẫn chưa kết hôn sao?
Chồng: Không được, cô ấy rất yêu anh, anh không thể tổn thương cô ấy.
Người yêu cũ: Anh ngại thi để em nói…
Chồng: Cũng không được.
Người yêu cũ: Hu hu, tại sao?
Chồng: Vì anh là đàn ông, nên không thể được.
Người yêu cũ: Em muốn biết vì sao anh vẫn yêu em, em cũng yêu anh mà chúng ta lại không thể ở bên nhau?
Chồng: Em thật sự muốn biết?
Người yêu cũ: Vâng.
Anh nói…
1: Anh biết yêu một người không dễ dàng, cũng biết nỗi đau khi bị tổn thương khó chịu thế nào, do đó anh không thể bỏ rơi cô ấy.
2: Khi anh quyết định kết hôn cũng tức là đã xác định cả đời sẽ ở bên cạnh cô ấy. Cho dù em có nói thế nào thì nguyên tắc của anh vẫn là không hổ thẹn với cô ấy, không phản bội cô ấy, cho dù sau này bọn anh có gặp phải sóng to gió lớn thế nào, anh cũng sẽ đứng ra che chở cho cô ấy.
3: Cô ấy rất yêu anh, cô ấy rất ngốc, rất lương thiện, làm việc gì cũng nghĩ cho anh.
Hôm nay anh tới đây cũng là vì cô ấy khuyên anh đến, cô ấy tin tưởng anh sẽ không làm điều có lỗi với cô ấy. Cô ấy lấy anh tức là đã giao phó cả cuộc đời cho anh, anh không thể chà đạp lên cuộc đời của một người phụ nữ được.
(Đã hiểu chưa?)
Người yêu cũ: Em hiểu rồi…
(Trên đời này có hai loại sắc đẹp, vẻ đẹp bên ngoài: có thể thỏa mãn sĩ diện của anh, nhưng không thể cho anh một đời hạnh phúc. Vẻ đẹp bên trong: tuy không thể cho anh sĩ diện, nhưng có thể cho anh một đời hạnh phúc, đối với phụ nữ… khuôn mặt quan trọng… hay là hạnh phúc quan trọng hơn…)
Người yêu cũ: Làm bạn có được không?
Chồng: Không cần, anh không cần bạn khác giới nào ngoài bạn gái!
Người yêu cũ: Tại sao? Anh nói lý do đi.
Anh nói…
Thứ nhất, không cùng tiếng nói, những thứ đàn ông bọn anh thích thì phụ nữ các em lại không thích;
Thứ hai, em không thể đáp ứng anh giống như bạn gái của anh được;
Thứ ba, anh không có thời gian đưa em đi dạo phố ăn uống, đó là việc anh muốn làm với bạn gái anh;
Thứ tư, bạn gái anh sẽ ghen, có nhất thiết phải thế không?
Điều làm người đàn ông tự hào không phải là đã từng qua đêm với bao nhiêu cô gái mà là có một người nguyện cùng anh ta qua đêm cả đời.
Điều làm phụ nữ tự hào không phải là có bao nhiêu bạn trai mà là người đàn ông của cô ấy đã từ chối bao nhiêu cô gái.
Đàn ông, phải chống đỡ được sức quyến rũ.
Phụ nữ phải chịu đựng được sự cô đơn.
Trong không gian của mỗi người đàn ông nên có một cuốn nhật ký thế này:
Khi vợ còn là con gái, sống cùng với bố mẹ, từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn một hột cơm nhà mình, chỉ vì một chữ “tình” mà rời xa bố mẹ đã một đời nuôi mình khôn lớn, đem nửa đời sau phó thác cho mình, gả về nhà mình, gọi bố mẹ mình là bố mẹ, coi anh chị em của mình như anh chị em của cô ấy. Nếu không đối xử tốt với cô ấy thì có còn lương tâm không? Làm người thì phải có lương tâm với người khác chứ!
Đàn ông thích ăn uống nhậu nhẹt, những lúc buồn chán bực bội có thể tùy ý ra ngoài vui chơi giải sầu. Thử nghĩ mà xem, vợ mình mang thai chín tháng mười ngày có bao nhiêu sự khó chịu, nếu không dựa vào niềm vui được làm mẹ để chồng đỡ thì cho dù là ai vác thêm cái bụng lớn như thế cũng không chịu được. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày sinh con, một mạng đổi một mạng, mẹ tròn con vuông, con cái vẫn phải theo họ cha. Bạn thử nói xem, nếu chúng ta không đối xử tốt với vợ, liệu có xứng đáng với sự hi sinh của cô ấy dành cho mình không? Trái tim con người suy cho cùng cũng vẫn là máu thịt!
Cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có tính “nhạy cảm”, đàn ông nhạy cảm với sự việc, nếu có việc gì không vừa ý, càng nghĩ lại càng giận; còn phụ nữ lại nhạy cảm với lời nói, một câu nói ra tuy nhẹ nhàng nhưng càng nghĩ lại càng cảm thấy tủi hờn, tức giận. Chính vì thế, làm người đàn ông, cũng nên hạ mình một chút, nói những lời đường mật dễ nghe, nịnh vợ một chút để cô ấy vui vẻ, tự nhiên mình cũng cảm thấy thoải mái, có gì không đáng.
Trên đời mỹ nữ nhiều không đếm xuể, nhưng một khi đã kết hôn rồi thì đừng đứng núi này trông núi nọ, đặc biệt, không được so sánh vợ mình với người phụ nữ khá. Điêu Thuyền tuy xinh đẹp thật đấy nhưng bạn cũng phải có sự anh tuấn phong độ cũng võ thuật siêu phàm như Lữ Bố thì mới có thể lọt vào mắt xanh của nàng. Nếu không, vẫn là lực bất tòng tâm, tự chuốc phiền muộn, không phải sao? Tuy nhiên cũng không nhất thiết phải cái gì cũng không được so sánh. Ví dụ, nếu bạn và vợ đang đi trên phố, nhìn thấy một người phụ nữ khác có tuổi tác, vóc dáng tương đương vợ mình đang mặc một bộ quần áo rất đẹp, bạn nhất định phải khuyến khích cô ấy đi mua một bộ giống như thế, nhất định điều này sẽ mang đến bất ngờ thú vị cho bạn.
Con người sinh ra trên đời, hoàn cảnh sống khác nhau, sự giáo dục cũng khác nhau, khiến cho mỗi người đều có cá tính và thói quen khác nhau. Con người khi trưởng thành đến độ tuổi kết hôn, nhất định tính cách và thói quen đã trở nên cố định. Người xưa có câu: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Đàn ông sau khi kết hôn, đừng bao giờ cố “nhào nặn” vợ mình theo tiêu chuẩn mà mình đặt ra. Cách thông minh nhất chính là tự mình làm gương, thay đổi bản thân phù hợp với tính cách và thói quen của vợ, mưa dầm thấm lâu, đến một ngày, nhất định bạn sẽ cảm thấy hai vợ chồng sống với nhau rất hòa hợp hạnh phúc, cô ấy sẽ cảm thấy bạn là người đối xử tốt nhất với cô ấy, là người phù hợp nhất với cô ấy. Cô ấy sẽ coi bạn là người đáng tin tưởng và dựa dẫm nhất, muốn cô ấy làm chuyện có lỗi với bạn sợ còn khó hơn lên trời.
Phụ nữ thời nay đa phần đều có công việc sự nghiệp, làm việc cả ngày ở ngoài, đã thế tháng nào cũng có mấy ngày “khó chịu” nữa, thực tế họ còn mệt mỏi hơn chúng ta rất nhiều vì phải hoàn thành rất nhiều trọng trách. Việc nhà tuy không nặng nhọc nhưng làm mãi không hết, ngày nào cũng như ngày nào, khiến người khác không khỏi chán nản. Câu “Thuận vợ thuận chồng, tát Biển Đông cũng cạn” nếu áp dụng vào làm việc nhà cũng vẫn thích hợp. Làm việc nhà cũng giống như ăn đồ ăn ngon vậy, cùng một đạo lý: Người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra.
Vợ mình thì mình phải biết xót, nếu trên đời này có ai đó còn xót vợ bạn hơn bạn thì chắc chắn bạn đang gặp rắc rối đấy. Cô ấy đã gọi bạn là “chồng” thì bạn nên gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông, phải giống như một cái cây lớn để vợ dựa vào.
Là chồng, bạn hãy biết trân trọng, chiều chuộng cô ấy, vì xét cho cùng, cô ấy đã bỏ cả thiên đường để đi theo bạn.
Là chồng, bạn cần phải biết ôn hòa, rộng lượng, nghe lời. Phụ nữ đều rất yếu lòng, nhạy cảm, dù có nũng nịu giận hờn cũng là để biết bạn yêu cô ấy nhiều đến thế nào, những lúc như vậy, bạn phải biết khoan dung, nhẫn nhịn, đừng nổi nóng cãi nhau với cô ấy, nếu không sẽ khiến cô ấy rất đau lòng.
Là chồng, khi ôm vợ nhất định phải đủ chặt. Cho dù bạn không có một bờ vai mạnh mẽ nhưng khi ôm cô ấy, nhất định phải cho câ ấy cảm thấy đó là bờ vai, là cái ôm vững chãi nhất, khi cô ấy nép vào ngực bạn, hãy hôn nhẹ lên trán và gò má cô ấy, đừng tham lam hôn vào môi nhé!
Là chồng, mỗi sáng thức dậy, đừng ngại trao cho cô ấy một nụ hôn nhẹ và nói: “Em yêu, anh đi làm đây, bye bye!”
Là chồng, khi cô ấy giặt quần áo cho bạn, hãy tỏ ra ngoan ngoãn nói: “Vợ yêu, em vất vả rồi, lại đây cho anh ôm một cái nào.”
Là chồng, bạn đã trở thành bầu trời và thế giới của cô ấy, ngoại trừ bạn là sắc cầu vồng rực rỡ, tất cả những thứ còn lại đều là sắc đen vô vị.
Là chồng, khi cô ấy rơi lệ, bất luận là vì nhớ nhà, tức giận, bị người khác ức hiếp hay là tức cảnh sinh tình, bạn đều phải ôm cô ấy vào lòng, để cô ấy khóc một cách thật thoải mái, sau đó lau nước mắt cho cô ấy, nói: “Đừng khóc nữa, có biết lúc em khóc trông xấu lắm không, được rồi, cho em lau nước mũi vào áo anh đấy.’
Một chữ “vợ chồng” mà bao hàm rất nhiều ý nghĩa, hai người xa lạ gắn kết cuộc sống với nhau, còn từ ngữ nào thân thiết mà rất đỗi dung dị hơn hai chữ “vợ chồng”.
Là chồng, hãy để ngọt ngào gắn trên môi, tình yêu đong đầy trái tim.
Phụ nữ đọc rồi hãy chia sẻ, để càng nhiều đàn ông hiểu được tình nghĩa vợ chồng.
Đàn ông đọc rồi hãy chia sẻ, để bạn và người bạn yêu được hạnh phúc.
Nguồn: Sưu tầm
Showing posts with label Bài học cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label Bài học cuộc sống. Show all posts
03 March 2015
19 July 2014
Đăng bởi:
Unknown
- 12:24 PM
19 July 2014
Hịch tướng sĩ - Bình ngô đại cáo
Đây là một trong những bài văn hay, học thời trung học đến bây giờ khi kết thúc đại học mình vẫn còn nhớ.
Một bài văn kể về lịch sử hào hùng của Việt Nam mà bất cứ ai đọc vào cũng đều phải tự hào :)
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân,
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo;
Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu,
Nước non bờ cõi đã chia,
Phong tục Bắc Nam cũng khác;
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần; bao đời xây nền độc lập;
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên; mỗi bên hùng cứ một phương;
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,
Song hào kiệt thời nào cũng có.
Cho nên:
Lưu Cung tham công nên thất bại;
Triệu Tiết chí lớn phải vong thân;
Cửa Hàm Tử bắt sống Toa Đô
Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã
Việc xưa xem xét.
Chứng cứ còn ghi.
Vưà rồi:
Nhân họ Hồ chính sự phiền hà
Để trong nước lòng dân oán hận
Quân cuồng Minh thưà cơ gây loạn
Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh
Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế
Gây thù kết oán trải mấy mươi năm
Bại nhân nghĩa nát cả đất trờị
Nặng thuế khóa sạch không đầm núi.
Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc,
Ngán thay cá mập thuồng luồng.
Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng,
Khốn nỗi rừng sâu nước độc.
Vét sản vật, bắt dò chim sả, chốn chốn lưới chăng.
Nhiễu nhân dân, bắt bẫy hươu đen, nơi nơi cạm đặt.
Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,
Nheo nhóc thay kẻ góa bụa khốn cùng.
Thằng há miệng, đứa nhe răng,
Máu mỡ bấy no nê chưa chán,
Nay xây nhà, mai đắp đất,
Chân tay nào phục dịch cho vừa ?
Nặng nề những nổi phu phen
Tan tác cả nghề canh cửi.
Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi!
Lòng người đều căm giận,
Trời đất chẳng dung tha;
Ta đây:
Núi Lam Sơn dấy nghĩa
Chốn hoang dã nương mình
Ngẫm thù lớn há đội trời chung
Căm giặc nước thề không cùng sống
Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
Quên ăn vì giận, sách lược thao suy xét đã tinh,
Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ
Những trằn trọc trong cơn mộng mị,
Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi
Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,
Chính lúc quân thù đang mạnh.
Lại ngặt vì:
Tuấn kiệt như sao buổi sớm,
Nhân tài như lá mùa thu,
Việc bôn tẩu thiếu kẻ đở đần,
Nơi duy ác hiếm người bàn bạc,
Tấm lòng cứu nước,
Vẫn đăm đăm muốn tiến về Đông,
Cỗ xe cầu hiền,
Thường chăm chắm còn dành phía tả.
Thế mà:
Trông người, người càng vắng bóng,
Miịt mù như nhìn chốn bể khơi.
Tự ta, ta phải dốc lòng,
Vội vã hơn cứu người chết đói.
Phần vì giận quân thù ngang dọc,
Phần vì lo vận nước khó khăn,
Khi Linh Sơn lương hết mấy tuần,
Lúc Khôi Huyện quân không một đội.
Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
Ta gắng trí khắc phục gian nan.
Nhân dân bốn cõi một nhà,
Dựng cần trúc ngọn cờ phấp phới
Tướng sĩ một lòng phụ tử,
Hòa nước sông chén rượu ngọt ngào.
Thế trận xuất kỳ, lấy yếu chống mạnh,
Dùng quân mai phục, lấy ít địch nhiều.
Trọn hay:
Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
Lấy chí nhân để thay cường bạọ
Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật,
Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay.
Sĩ khí đã hăng quuân thanh càng mạnh.
Trần Trí, Sơn Thọ nghe hơi mà mất vía,
Lý An, Phương Chính, nín thở cầu thoát thân.
Thừa thắng đuổi dài, Tây Kinh quân ta chiếm lại,
Tuyển binh tiến đánh, Đông Đô đất cũ thu về.
Ninh Kiều máu chảy thành sông, tanh hôi vạn dặm
Tụy Động thây chất đầy nội, nhơ để ngàn năm.
Phúc tâm quân giặc: Trần Hiệp đã phải bêu đầu
Mọt gian kẻ thù: Lý Lượng cũng đành bỏ mạng.
Vương Thông gỡ thế nguy,
Mà đám lửa cháy lại càng cháy
Mã Anh cứu trận đánh
Mà quân ta hăng lại càng hăng.
Bó tay để đợi bại vong,
Giặc đã trí cùng lực kiệt,
Chẳng đánh mà người chịu khuất,
Ta đây mưu phạt tâm công.
Tưởng chúng biết lẽ ăn năn
Nên đã thay lòng đổi dạ
Ngờ đâu vẫn đương mưu tính
Lại còn chuốc tội gây oan.
Giữ ý kiến một người,
Gieo vạ cho bao nhiêu kẻ khác,
Tham công danh một lúc,
Để cười cho tất cả thế gian.
Bởi thế:
Thằng nhãi con Tuyên Đức động binh không ngừng
Đồ nhút nhát Thạnh, Thăng đem dầu chữa cháy
Đinh mùi tháng chín,
Liễu Thăng đem binh từ Khâu Ôn kéo lại
Năm ấy tháng mười,
Mộc Thạnh chia đường từ Vân Nam tiến sang.
Ta trước đã điều binh thủ hiểm,
Chặt mũi tiên phong
Sau lại sai tướng chẹn đường
Tuyệt nguồn lương thực
Ngày mười tháng tám, trận Chi Lăng, Liễu Thăng thất thế
Ngày hai mươi, trận Mã Yên, Liễu Thăng cụt đầu
Ngày hăm lăm, bá tước Lương Minh đại bại tử vong
Ngày hăm tám, thượng thư Lý Khánh cùng kế tự vẫn.
Thuận đà ta đưa lưỡi dao tung phá
Bí nước giặc quay mũi giáo đánh nhau
Lại thêm quân bốn mặt vây thành
Hẹn đến giữa tháng mười diệt giặc
Sĩ tốt kén người hùng hổ
Bề tôi chọn kẻ vuốt nanh
Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
Voi uống nước, nước sông phải cạn.
Dánh một trận, sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông.
Cơn gió to trút sạch lá khô,
Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.
Đô đốc Thôi Tụ lê gối dâng tờ tạ tội,
Thượng thư Hoàng Phúc trói tay để tự xin hàng.
Lạng Giang, Lạng Sơn, thây chất đầy đường
Xương Giang, Bình Than, máu trôi đỏ nước
Ghê gớm thay! Sắc phong vân phải đổi,
Thảm đạm thay! Ánh nhật nguyệt phải mờ.
Bị ta chặn ở Lê Hoa,
Quân Vân Nam nghi ngờ, khiếp vía mà vỡ mật
Nghe Thăng thua ở Cần Trạm,
Quân Mộc Thạnh xéo lên nhau, chạy để thoát thân.
Suối Lãnh Câu, máu chảy thành sông,
Nước sông nghẹn ngào tiếng khóc
Thành Đan Xá, thây chất thành núi,
Cỏ nội đầm đìa máu đen.
Cứu binh hai đạo tan tành, quay gót chẳng kịp,
Quân giặc các thành khốn đốn, cởi giáp ra hàng
Tướng giặc bị cầm tù,
Như hổ đói vẫy đuôi xin cứu mạng
Thần vũ chẳng giết hại,
Thể lòng trời ta mở đường hiếu sinh
Mã Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền,
Ra đến biển mà vẫn hồn bay phách lạc,
Vương Thông, Mã Anh, phát cho vài nghìn cỗ ngựa,
Về đến nước mà vẫn tim đập chân run.
Họ đã tham sống sợ chết mà hòa hiếu thực lòng
Ta lấy toàn quân là hơn, để nhân dân nghỉ sức.
Chẳng những mưu kế kì diệu
Cũng là chưa thấy xưa nay
Xã tắc từ đây vững bền
Giang sơn từ đây đổi mới
Càn khôn bĩ rồi lại thái
Nhật nguyệt hối rồi lại minh
Ngàn năm vết nhục nhã sạch làu
Muôn thuở nền thái bình vững chắc
Âu cũng nhờ trời đất tổ tông
Linh thiêng đã lặng thầm phù trợ;
Than ôi! Một cỗ nhung y chiến thắng,
Nên công oanh liệt ngàn năm
Bốn phương biển cả thanh bình,
Ban chiếu duy tân khắp chốn.
Xa gần bá cáo,
Ai nấy đều hay.
Lời Ông Cha ta bao nhiêu năm rồi đã, vẫn và mãi mãi còn giá trị để răn dạy chúng ta và muôn đời sau của dân tộc Việt, lời của bài hịch như sấm truyền len lõi vào và khơi gợi niềm tự hào đến trào máu trong mỗi trái tim của con người Việt thuở ấy, hãy nhớ “Việt nhân nghĩa cốt để yên dân”, “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn; Lấy chí nhân để thay cường bạo”, muôn đời vẫn hiện hữu, kể cả trong xã hội người máy. Nếu các bạn xem phim Tây Tầu thì cái này không phải chỉ mình ta đâu nhé. Mình phải nhớ sức mạnh nhân dân như sức gió, sức nước trong 2 câu “Cơn gió to trút sạch lá không; Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ”.
:)
23 August 2013
Đăng bởi:
Unknown
- 6:00 PM
23 August 2013
TOUCH FUN: Một câu chuyện cổ tích khác [Copyright by 19day.info]
Chúng ta sẽ bắt đầu kể một câu chuyện cổ tích, và tốt nhất là nó nên bắt đầu theo kiểu cổ điển muôn thuở đó là : Ngày xửa ngày xưa…(mặc dù chả ai biết bối cảnh đó là khi nào), cho nó an toàn.
Chuyện là, ngày xửa ngày xưa, ở một nơi xa ơi là xa, xa tít thù lù, có một lâu đài chả biết là của thẳng dở nào xây rồi bỏ không đó, bên trong lâu đài ấy, cũng như mọi câu chuyện cổ tích điển hình khác, đều có một nàng Công chúa bị nguyền rủa và chờ chàng Hoàng tử đến giải cứu. Nàng bị mụ phù thủy mà-ai-cũng-biết-là-nhân-vật-xấu-xa vì ghen ghét nên đã bỏ bùa và đẩy nàng vào giấc ngủ sâu mãi không tỉnh giấc. Lời nguyền chỉ có thể được phá bỏ, tất nhiên, bằng một nụ hôn nồng cháy đá lưỡi chíu chíu của thằng nào đó. Đến đây thì tác giả ngừng kể đôi chút và vênh mặt lên vô cùng tự hào vì đã nhào nặn ra được một mở đầu truyện “y như trong cổ tích”.
Thế là cũng như mọi câu chuyện, có một chàng Hoàng tử ất ơ nào đó, sau nhiều ngày lội đèo lội suối, ăn chuối trừ cơm, ngủ rơm thay nệm… cũng đã đến được tòa lâu đài. Chàng bước vào nơi công chúa nằm ngủ và bị mê hoặc bởi sắc đẹp của nàng, lập tức xác định là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên (mặc dù trước đây chưa hề gặp mặt, chưa hề biết nó là con nào). Giờ còn mỗi một việc đơn giản và mọi thứ sẽ được giải quyết, chàng chỉ cần hôn nàng, thế là xong, vừa sướng cái miệng mà lời nguyền cũng sẽ tan biến, thật là “một mũi tên trúng hai con nhộng”. Thế nhưng mọi thứ đâu dễ dàng vậy, vì đây là một câu chuyện cổ tích khác, nên mụ phù thủy còn những chiêu bài khác chứ đâu chỉ đơn giản là một lời nguyền cỏn con. Nhưng mà …các con phải đi ngủ thôi, bây giờ đã trễ lắm rồi…
May mắn là truyện đã không diễn ra theo kiểu này…
Sau khi lùa đám trẻ con đi ngủ thì, người lớn bắt đầu kể tiếp “câu chuyện cổ tích khác” này.
[…] Mụ phù thủy hiện ra, bỏ qua phần nhan sắc ý ẹ (cái này đạo diễn bắt buộc, nghĩ cũng tội) và các điểm đặc trưng của một phù thủy, ta tạm hiểu mụ là phù thủy và mụ vô cùng độc ác nham hiểm, cóc cần phải bàn cãi. Mụ ta cười lớn theo đúng kiểu phản diện thường thấy (dù em cũng không rõ là cười để làm quái gì trong tình cảnh này) và nói rằng:
- Mi đừng tưởng bở hỡi Hoàng tử đẹp trai hoàn hảo long lanh lấp lánh kia ơi. Lời nguyền của ta có thể bị phá vỡ bởi một nụ hôn, nhưng với một điều kiện là nụ hôn đó phải xuất phát từ tình yêu chân thật trong sáng thánh thiện blah blah các kiểu, chứ không chỉ đơn thuần là môi chạm môi. Thêm nữa, nếu người nào hôn Công chúa mà không có được thứ tình cảm như ta vừa nói thì ngoài việc Công chúa không tỉnh dậy thì người đó cũng sẽ chìm vào giấc ngủ ngàn năm như thế. Thế nên mi cứ cân nhắc mà lựa chọn.
Nói rồi, mụ ta lại cười to ha ha ha rồi biến mất, con mụ đó có lẽ bị chập dây thần kinh cười, nên mỗi lần bay đến bay đi cứ hay cười như thế. Mụ ta ù té một cách hả hê (có mấy câu thoại, xong đi nhận cát-sê, đã thế lại còn phá đám được thằng kia hun con nọ, chả hả hê mới sợ). Chàng Hoàng tự như hóa đá vì bị choáng với một tỉ suy nghĩ hay ho trong đầu. “Ta phải làm sao bây giờ?” – chàng nghĩ:
- “Ta đã vượt qua bao gian khó, đến tận đây, bây giờ có nên liều một phen không? Hay là lặn lội đến một lâu đài khác, có nàng công chúa khác, lời nguyền khác, bỏ qua cái yêu cầu quái gỡ kia?”
- “Hay là giờ ta chơi trò bứt cánh hoa rồi đếm: hôn, không hôn, hôn, không hôn??”
- “Mà giờ thì tìm đâu ra hoa???”
- …blah blah blah
…hay như thế này…
Trong lúc nhân vật chính cứ mãi phân vân, thì nhân vật phụ xuất hiện để giúp đỡ, vì đây là cổ tích nên chúng ta không phải lo chuyện khó khăn không thể giải quyết. Nhân vật đó lần này không phải là Cô tiên xanh bẩn bựa vì cô đang bận làm việc thiêng liêng cho đất nước, cho dân tộc, không phải là Ông tiên hay ông bụt ông Tiên vì mấy ông đó chỉ hiện ra khi gái đẹp khóc, càng không thể nào người thân của Hoàng tử vì đây không phải là gameshow “Ai là triệu phú”… vậy thì là ai? Là ai? Là ai? À, thì ra là anh chàng vệ binh tầm thường đã canh giấc ngủ của công chúa bao ngày qua, anh ta tầm thường đến nỗi khi hoàng tử xông vào phòng cũng chả có tí ấn tượng gì về sự hiện diện của anh, camera man chả mảy may hứng thú quay anh, vì người ta chỉ đang zoom vào hai nhân vật chính kia mà thôi.
Anh đứng ở một góc, cần mẫn thực hiện nhiệm vụ canh giữ và chứng kiến mọi thứ, từ lúc nàng công chúa bị nguyền rủa ra sao, chìm vào giấc ngủ như thế nào, rồi thì nàng ngáy to ngáy nhỏ, khi ngủ thì xấu tính đến cỡ nào, đáng yêu đến cỡ nào… rồi thì chàng Hoàng tử đã đến ra sao, mụ phù thủy đã thử thách chàng như thế nào…anh chứng kiến tất cả. Anh vệ binh nhẹ nhàng bước đến bên cạnh nàng Công chúa, hôn nàng bằng thứ nụ hôn chỉ có trong cổ tích. Hơn ai hết, anh biết thời gian qua anh đã yêu công chúa nhiều đến đâu, thử thách kia chắc chỉ có mình anh làm nổi, và mặc cho sự có mặt của thằng tình địch cao to hoành tráng như Phồng Tôm kia thì anh cũng làm. Anh cũng sợ rằng lỡ mình nhầm lẫn thì có lẽ sẽ phải ngủ suốt đời, nhưng mà có sao đâu, được ngủ cùng Công chúa (dù là theo đúng nghĩa đen, chỉ ngủ, không hề xơ múi tí gì) thì cũng hạnh phúc chứ nhỉ?
… hoặc kiểu này…
Hoàng tử hồi hộp dõi theo, nín thở chắc vì sợ thằng điên này nó mà té xuống ngủ luôn thì chắc chàng chả dám hôn để kéo nó dậy đâu. Thế rồi Công chúa mở mắt ra, kì diệu thay…công chúa đã thức dậy sau giấc ngủ dài, các bạn có thấy ai đi ngủ rồi thức dậy chưa? Phải rồi, đi ngủ và thức dậy là một điều rất ư là kì diệu. Câu đầu tiên công chúa nói đó là….
“Hoàng tử, chàng đã đến cứu ta đấy ư?”
[…]
Sau đó thì cũng như mọi câu chuyện cổ tích khác, các bạn hẵn đã biết kết quả rồi đấy, nó là: “Cuối cùng thì, Hoàng tử và Công chúa sống hạnh phúc bên nhau đến suốt đời.”
——————————-
À thì các bạn thấy đấy, con nít thì hay được người lớn chúng ta thần tiên hoá và lí tưởng hoá suy nghĩ ngây thơ non nớt lên đến đỉnh điểm bằng các câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp với kết thúc không thể nào có hậu hơn. Lớn lên, con nít già đi, con nít phải hiểu thêm rằng, thật sự đời là một quyển sách dày cộp tập hợp nhiều câu chuyện cổ tích khác đầy éo le như trên. Nhưng éo le thì cũng có bài học của riêng nó, chúng ta rút được gì sau câu chuyện vừa kể nhỉ?
1. Trong cuộc đời cũng có không ít những nàng công chúa cứ say ngủ kiểu thế, chả bao giờ để tâm đến mấy thằng vệ binh cứ lẽo đẽo nhút nhát theo mình cả một thời gian dài, bùm một phát mở mắt ra thấy chàng hoàng tử đẹp trai phong độ hàng họ ngon lành, thế là công chúa quay mông ra đi.
2. Trong một chuyện tình yêu lãng mạn có phần lãng xẹt, đôi khi có nhiều người còn yêu nữ chính hơn nam chính nhưng không ai thèm để ý. Nhiều khi cái thằng yêu nhiều nhất không phải là thằng có được công chúa, cứ thằng nào được công chúa yêu là hoàng tử thôi. Cổ tích của người lớn đôi khi nó thế, có hơi bất công tí, cơ mà không sai.
3. Gì thì gì, đã yêu là phải thể hiện càng sớm càng tốt, mạnh dạn chạy đến hôn công chúa từ đầu có phải đã ngon lành hơn rồi không. Cứ phải đợi đến khi có kẻ thứ ba hào hoa hiệp khách hơn mình xuất hiện thì mới líu quíu cả lên mà xông pha thì muộn mất tiêu rồi, ngoại hình đã trượt ngay từ vòng gửi xe.
4. không phải lúc nào bạn hi sinh hay è cổ ra làm mọi thứ vì người bạn yêu thì người đó cũng sẽ “trăm phầm trăm vinamilk” mà yêu bạn. Hi sinh vì người ta là do bạn tự nguyện, vì vậy đừng nghĩ rằng sự hi sinh đó sẽ được hoàn trả bằng một thứ tình yêu xinh đẹp.
5. Không ai quan tâm tới việc bạn tới trước hay tới sau khi yêu, miễn kết thúc câu chuyện, bạn được yêu bạn sẽ là hoàng tử. Còn đứng canh công chúa cả đời như anh vệ binh, cuối cùng có xả thân vì nghĩa vì tình cách mấy, công chúa tỉnh dậy cũng chỉ xem ảnh như người vô hình thôi. Mặc nhiên trong mắt công chúa chỉ nhận dạng được sinh vật mang tên hoàng tử, còn lại những dạng nhân vật khác thì nàng chỉ ban phát vài nụ cười từ thiện làm duyên cho tròn vai gái ngoan trong truyện thôi. Tin vậy đi.
Hopo + milkmilk
Ps: Kết luận sau khi đọc cái đống này đó là đừng hi sinh vì những điều vô nghĩa... nhưng có vẻ lý trí luôn biết điều đó, chỉ là hành động thì đôi khi do trái tim dẫn dắt :))
Yêu 1 người thì tốt nhất đừng nghĩ rằng bản thân là duy nhất đối với người đó, ... chỉ khiến bản thân bị tổn thương khi phát hiện ra sự thật mà thôi :)
Mệt mỏi với thứ gọi là tình yêu!
19 February 2013
Đăng bởi:
Unknown
- 1:48 PM
19 February 2013
Không bao giờ là quá trễ
Ngày đầu tiên ở trường, sau khi giáo sư tự giới thiệu với bọn sinh viên lớp Hóa chúng tôi, ông đố chúng tôi xem trong lớp có gì lạ. Tôi đứng lên và nhìn xung quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quay lại và thấy một bà già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười - một nụ cười bừng sáng.
Bà nói: "Chào cậu trai. Tên tôi là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?"
Tôi cười to và vui vẻ đáp lại: "Dĩ nhiên rồi!" và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái rõ chặt.
- Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngây thơ này? - tôi đùa.
Bà cũng đùa lại:
- Tôi tới đây tìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch.
"Ối, bà hài hước thật!" Tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ đi thử sức vào cái tuổi này.
- Tôi luôn mơ ước được đi học đại học, và bây giờ thì tôi được đi học đây!, bà cụ nói.
Sau buổi học, chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly socola nóng. Chúng tôi thành bạn ngay, và chỉ sau ba tháng sau là đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt. Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe "cỗ máy thời gian" này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và những triết lý thâm thúy về cuộc đời.
Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sự trước mọi người.
Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của đội banh, và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói. Bà mỉm cười và nói: "Chúng ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để được trẻ, được hạnh phúc, và đạt được thành công. Ðó là:
"Bạn phải cười và tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày."
"Bạn phải có một ước mơ cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, ấy là bạn đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết".
"Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trọn trên giường trọn một năm, không làm được một sản phẩm nào cho đời, bạn sẽ già đi thành người hai mươi tuổi. Ai thì cũng phải già đi cả. Không cần tài năng, không cần năng lực gì, bạn cũng già đi được. Trong khi đó, bạn không già đi, mà bạn chỉ trưởng thành, nếu biết tìm ra trong sự thay đổi những cơ hội để trải nghiệm."
"Cuối cùng, không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết."
Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài "Ðóa hồng". Bà "thách" chúng tôi học thuộc lời ca và sống như lời bài hát đó.
Rồi một cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ - bạn đồng môn đã dạy cho chúng tôi bài học: không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước.
(huongnghiep.com.vn sưu tầm)
Subscribe to:
Comments (Atom)
